Thuyết về “nước ở đại dương” từ đâu mà có?

Nước ở đại dương từ đâu mà có? Do lục địa di động, do sự quay tròn của Mácma, của mặt trăng ngoại cư hay là do cách nào khác?… Do cách nào đi nữa thì các vùng trũng của đại dương và biển cũng đã được hình thành rồi. Tất cả đã đều sẵn sàng tiếp nhận nước mặn và sau đó thì sự sống được khai sinh.

Người ta đã đặt ra một số giả thuyết về nước ở đại dương như thế này:

Khi Trái Đất được phủ kín bằng một “lớp vỏ”, hơi nước từ trong lòng đất bốc lên, tụ lại trong không khí, tạo thành những đám mây đen che kín cả bầu trời. Cả hành tinh, từ hai đầu cực đến xích đạo, khắp mọi nơi đều có một lớp mây giống như bông phủ kín đặc, tương tự như hiện trạng bây giờ ở trên sao Kim.

Thế rồi mưa, mưa từ những đám mây đó đã trút xuống. Thế giới chưa bao giờ thấy một trận mưa rào nào lớn như thế. Hết năm này qua năm khác. Có thể trận mưa ấy đã kéo dài suốt hàng trăm năm. Nước ngập tràn các lục địa, chảy xiết xuống các vùng trũng rồi ào qua những thác dữ từ những dải núi cao xuống vực sâu, rót đầy vào các lòng chảo, đầy lên tới miệng lục địa… Thế là, các đại dương và biển được hình thành.

Trong những năm gần đây, nhiều nhà bác học không đồng tình với giả thuyết nước ở các đại dương hình thành do những đám mây mưa lớn như vậy. “Có thể 1/4 lượng nước của đại dương đã được phun lên bề mặt hành tinh do những quá trình nổ bên trong trái đất” – Atenxtan Spinhaodơ, nhà đại dương học người Mỹ đã viết như vậy.

Núi lửa phun và các loại đất đá Mácma chạy tràn lên bề mặt Trái Đất đã từng diễn ra hàng triệu năm trước đây. Vì thế mà người ta cho rằng: trong vòng hai tỉ năm với số lượng nước nguyên sinh, tức là nước mới được tạo ra từ trong lòng đất, không đủ để làm cho các đại dương và biển cả đầy ắp lên được.

Nếu núi lửa còn tiếp tục hoạt động của mình thì qua vài trăm triệu năm nữa toàn bộ đất liền và hành tinh chúng ta có thể ngập chìm trong nước. Bởi vì núi lửa phun thường tạo ra một nguồn nước khổng lồ.

Ngoài ra, hàng năm gió và nước sông thường vẫn cuốn vào biển hàng triệu tấn đất đá của đất liền, nên tất yếu lãnh thổ của đại dương càng được mở rộng thêm ra.

Có điều, đồng hành với diễn biến này, chắc hẳn còn có một quá trình diễn ra ngược lại: Biển càng ngày càng sâu. Đáy đại dương lún xuống. Dưới đáy biển, nhiệt độ vốn rất thấp, gần ngang với độ không. Ở quãng sâu, ví dụ khoảng 4000 mét, nhiệt độ trung bình cũng chỉ tầm 6 độ C. Nhưng ở trên đất liền với độ sâu như vậy thì lại là 130 độ C.

Do đó cho nên có một số nhà bác học cho rằng, dưới đáy biển giá lạnh, vỏ trái đất có khả năng lạnh đi nhanh hơn phần dưới của khối lục địa nhiều, vì vậy ở đó chịu lực nén mạnh hơn. Khi bị nén, đáy biển bị trũng xuống và đại dương trở nên sâu hơn.

 
Chia sẻ nếu bạn thấy có ích

One comment

  1. Từ trước đến giờ vẫn thắc mắc tại sao nước đâu mà nhiều ở ngoài biển thế, nếu là do những cơn mưa từ thời cổ đại tạo nên thì không tưởng tượng nổi những cơn mưa đó khủng khiếp cỡ nào mà làm đầy nước của các đại dương được

     

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *